ĐƯA THU VÀO MỘNG

 

Trăng trắng ngà, giữa ngàn sao lấp lánh,

Sương mơ màng, trên đỉnh núi xa xa

Cúc nở nụ cười chúm chím vàng hoa

Tường vi đỏ, như môi cô hàng xóm.

 

Nắng hồng trên cỏ, chớp lia đom đóm,

Ấy là Thu!… Thu đã tới trước nhà!

Chào đón Nàng, có giọng hát sơn ca

Đàn bướm nhỏ, bay chập chờn khiêu vũ.

 

Cả rừng phong, áo muôn mầu quyến rũ,

Liễu nghiêng đầu, hong mái tóc xanh lơ

Mây lưng trời, bỗng dừng lại ngẩn ngơ

Gió mơn trớn đa tình hôn trên má.

 

Chao ôi! Thu dịu hiền… yêu Thu quá!

Một trời Thu… hay tất cả là Thơ?

Ánh trăng thanh, nhuộm vũ trụ huyền mơ

Đêm buông xuống, ta đưa Thu vào mộng.

 

Đành đã biết, Thu ôm tròn lẽ sống,

Nhưng xá gì… lá rụng với mây bay!

“Thu ẩm hoàng hoa tửu” (*) ngất ngây say

Há phải đợi Đông về ngâm Bạch Tuyết!

 

Rót tự trái tim, những dòng trác tuyệt,

Đưa tình Thu, lên cung Nguyệt mơ màng

Xa chốn trần ai, ô nhiễm, hỗn mang

Thu nhập hồn Thơ… lênh đênh trời mộng!

 

Trần Quốc Bảo

         Richmond, Virginia.

Địa chỉ điện thư của Tác Giả

   quocbao_30@yahoo.com

 

 

*)Cổ thi: “Thu ẩm hoàng hoa tửu, Đông ngâm bạch tuyết thi”.


Leave a Reply