Ở đây thêm chút xíu là tù cả đám bây giờ!…- Loc Duong

Như mọi ngày, cứ vào lúc tờ mờ sáng, mẹ Ngu Thị Muội lại mò mẫm xuống con rạch bên nhà để mong kiếm con cua, con tép cho hai bữa ăn của mình. Hồi lúc trước mẹ còn làm biếng, chỉ ngồi nhà ăn cơm với muối, mấy ngày liền mẹ không đi cầu được, bụng sình lên, mẹ sợ lắm rồi. Cho nên bây giờ dù mưa hay nắng, mẹ vẫn phải làm siêng lặn lội thân cò, kiếm chút chất dinh dưỡng nuôi cái thân già không ai ưa của mẹ. Sáng nay, mới bắt được hai con tép con lận vào cạp quần thì có một đoàn cán bộ xã tới kêu mẹ lên để có phái đoàn quay phim, phỏng vấn, sau đó sẽ trao tặng quà cho mẹ. Nghe có quà, mẹ lóp ngóp leo lên, lòng mừng khấp khởi…
Về tới nhà mẹ, họ yêu cầu mẹ thay đồ mới để lên phim, mẹ nói:
– Tao đâu còn đồ mà thay? Có cái quần khác, phơi từ hôm qua tới giờ còn ướt, làm sao giờ?
Tay phóng viên tỏ vẻ sốt ruột:
– Thôi kệ đi, cứ cho bả mặc quần ướt. Tôi chỉ quay nửa phía trên thôi, không ai thấy đâu.
Ông trưởng đoàn bèn nhanh nhẩu bày ra trên mặt bàn gỗ xiêu vẹo vài cái tách uống trà lấy từ trong túi đồ nghề ra, lại thêm đĩa trái cây là hai trái Thanh Long và một bó nhãn. Thấy trái cây, mắt mẹ sáng quắc lên, cái bụng đói sôi lên òng ọc, mẹ thò tay ra toan lấy ăn nhưng chị cán bộ giữ tay mẹ lại:
– Cái này để quay phim, không phải để ăn. Tụi tui còn đi quay mấy nhà khác nữa, má làm như chết đói tới nơi..
Ông trưởng đoàn ngồi xuống cái ghế đối diện với mẹ,  cầm máy thu âm lên và bắt đầu cuộc phỏng vấn:
– Xã hội ta luôn tri ân những người có công. Hôm nay thay mặt chính quyền địa phương, chúng con đến thăm hỏi để xem cuộc sống hàng ngày của mẹ thế nào?
– Bây không thấy người tao xanh lả xanh lướt đây sao?
Ông trưởng đoàn trừng mắt:
– Mẹ không được nói đói, nghe kỳ lắm, mẹ phải nói là no, mẹ nói lại đi.
– Ừa. No, no dữ lắm. Bây không thấy người tao xanh mét đây sao?
Ông trưởng đoàn phấn khởi nhìn thẳng vào ống kính máy quay phim, cái miệng hô hốc há to ra trước micro:
– Ngày trước, trong kháng chiến mẹ rất kiên cường.  Dù thiếu thốn đến mấy, mẹ vẫn hàng ngày rót cơm nước xuống hầm nuôi sống cán bộ. Nay chắc niềm vui của mẹ sẽ nhân đôi….?
– Vui cái đầu mày. Tao mà biết vầy, hồi đó tao rót nước sôi xuống hầm cho không thằng nào còn trồi đầu lên được…
Ông trưởng đoàn làm mặt giận:
– Mẹ nói gì kỳ quá. Đang quay phim mà, yêu cầu mẹ nói cho đúng chính sách. Giờ xin mẹ cho biết: Cuộc sống của mẹ luôn được chính quyền xã quan tâm, chăm sóc, mẹ thấy sao?
– Quan tâm chăm sóc bà nội tao. Lâu lâu tao cần chuyện lên xã, gặp mấy con cán bộ mặt mày hung dữ như mụ phù thủy ….
Ông trưởng đoàn nổi cáu:
– Mẹ không được nói xấu cán bộ. Mẹ phải nói cán bộ chúng con rất hiền lành, rất thương dân. Nghe chưa? Hay là mẹ muốn ăn bạt tai?
Sợ bị đòn, mẹ đành leo lẻo cái mồm:
– Ừa, thiệt ra khi có chuyện cần lên xã, mấy cô cán bộ mẹ gặp đều hiền lành, dể thương như mụ phù thuỷ….
Ông trưởng đoàn nhoẻn miệng cười thoả mãn:
– Xin hỏi mẹ câu chót: Mẹ có ước mơ gì không?
– Có. Có chớ. Mẹ ước mong thằng Mỹ quay trở lại như ngày xưa, để mẹ khỏi phải lo đói như bây giờ. Hồi đó nói nó ác, chứ nó dễ thương thấy mồ. Đi hành quân về, nó làm biếng vác nặng, gặp mấy người già già như mẹ là nó cho hết đồ hộp trong ba lô của nó. Mẹ ăn không hết, mà lúc đó mẹ ngu gì đâu, mẹ chuyển xuống hầm cho mấy thằng chó đẻ ăn…
Nghe tới đây, ông trưởng đoàn gào lên:
– Thôi, cúp. Tắt máy. Dọn đồ nghề đi nhà khác. Ở đây thêm chút xíu là ở tù cả đám bây giờ…../.
Lộc Dương

Leave a Reply