BƯỚC ĐƯỜNG CÙNG/Trích truyện dài Đời – Nguyễn Ninh Thuận

Sáng hôm sau, Phương Diễm dậy sớm hơn mọi ngày. Sau khi trang điểm, nàng cho chị Bếp gọi Đẹp đến gặp nàng tại phòng đọc sách. Đẹp lo sợ bấn loạn tim gan đến gặp cô chủ với bao ý nghĩ trong đầu:

-Mình thật hồi hộp, không biết chuyện dữ lành như thế nào đây mà cô chủ cho gọi mình sớm thế này? Đây là một điều bất thường mà mình mới gặp lần đầu… Không biết có phải chuyện mình mang thai với ông chủ bị đổ bể hay không? Hay mình có làm điều gì sai quấy mà chủ gọi vào quở trách đây?…

      Bao câu hỏi chứa đầy trong đầu óc, Đẹp thất thểu bước vào phòng đọc sách với dáng điệu thật sợ sệt của kẻ phạm tội. Nàng không dám ngẩn mặt lên nhìn vào đôi mắt sáng quắc với tia nhìn hình như nẩy lửa và khuôn mặt lạnh như tiền của cô chủ đang hướng về phía mình… Riêng Phương Diễm dù trong lòng đang tức tối trước tình địch không cân xứng với mình, người đã được người chồng yêu quý của mình ôm ấp chung đụng chia xẻ ái ân dù trong vụng trộm đi nữa. Đưa mắt quét một vòng khắp người Đẹp để xoi bói tìm những điểm mà chồng mình đã cả gan qua mặt mình để tìm cảm giác lạ… Chàng đã không màng đến hậu quả có thể mất đi tiền bạc địa vị của chàng trong lòng mình. Phương Diễm nghĩ nhanh:

    -Dù nay cô ả đang mang bầu, bị cái thai hành đến tiều tụy xuống sắc, nhưng không vì thế mà sắc đẹp của ả ta tàn tạ. Trong cái vẻ ủ rũ kia không dấu đi cái đẹp man dại liêu trai làm say đắm lòng bao chàng trai bị mê hoặc vì bóng sắc… Không khí vắng lặng của phòng đọc sách rộng lớn, càng vắng lặng hơn… Trong phòng được bày trí hết sức sang trọng với những chiếc kệ chạm trổ hết sức tinh vi chứa những cuốn sách hiếm quý mạ vàng được xếp đặt một cách thứ tự, ngăn nắp. Trên tường những bức tranh của các họa sĩ tài danh tên tuổi với màu sắc hài hòa được treo những chỗ thích hợp. Cách bài trí trong phòng thật thanh nhã với các vật dụng linh tinh như quả địa cầu, bút mực, máy móc… Hôm nay thật xa lạ với Đẹp không như hàng ngày nàng đã vào đây quét dọn lau chùi. Trên tường chiếc đồng hồ quả lắc mạ vàng buông những tiếng tích tắc đều đặn như nhịp đập con tim trong lồng ngực Đẹp. Len lén đưa đôi mắt sợ sệt nhìn cô chủ đang thị oai ngồi trên chiếc ghế nệm êm của chiếc bàn xinh xắn, lòng Đẹp hồi hộp vô cùng… Nàng linh cảm như xảy ra một biến cố quan trọng mà nàng là kẻ phạm tội tày trời do người có lắm tiền nhiều của gán ghép… Nàng như kẻ tử tù đối diện với người đao phủ trước khi lên đoạn đầu đài…

       Để cho sự lo sợ trấn áp Đẹp, người tớ gái xinh đẹp muốn qua mặt mình dám vuốt râu hùm, Phương Diễm nhíp mép cười…, nàng muốn kéo thời gian im lặng dài ra cho Đẹp hồi hộp chờ đợi. Nàng như chú mèo, với bộ mặt giả nhân giả ngãi, lim dim đôi mắt làm như hiền lành khi bắt được chú chuột, nó vờn cho chú chuột mềm nhũn không xơi tái vội mà thu mình im lìm cho chú chuột run rẩy, sợ sệt tưởng mình thoát chết vội vàng bò đi. Nhưng thoắt, cái chân mèo vươn dài ra và chú chuột lại run rẩy trong những nanh vuốt nhọn hoắc không cựa cậy được. Sự việc cứ lập đi lập lại nhiều lần đến nỗi khi chú chuột được thả ra thì nó không còn hơi sức lê lết được… Phương Diễm im lặng ngồi đó, nhưng cơn ghen còn hơn nàng Hoạn Thư trong chuyện Kiều “bề ngoài thơn thớt nói cười, mà trong nham hiểm giết người không dao!… Phương Diễm có cách xử phạt riêng của nàng… Để cho cái lo sợ của Đẹp lan rộng, lan rộng thấm vào tận tim gan kẻ tình địch… Phương Diễm quắc mắt phủ đầu thật nhanh để đối phương không kịp có thì giờ suy nghĩ đở đòn, đó là thâm ý nàng muốn làm cho Đẹp căm thù và tránh xa kẻ bẻ hoa rồi đi bán rao:

    -Chồng tôi đã nói hết tất cả mọi chuyện về cô cho tôi nghe. Anh ta đã hối hận để cô dụ vào mê hồn trận hòng kiếm tiền, đục khoét tài sản nhà tôi. Anh ta rất ân hận và van nài tôi tha lỗi, tôi đã tha lỗi cho chồng tôi vì tôi biết thịt mỡ để trước miệng mèo sao anh ấy nỡ từ chối được! Bất quá trong thời gian tôi vắng nhà, chồng tôi không đi chơi điếm để tránh bệnh tật, mà cô là chỗ để nhà tôi vui chơi thỏa thích an toàn, không sợ bệnh tật lây cho tôi… Không để cho Đẹp kịp suy nghĩ hơn thiệt, mà nàng ta còn đang bàng hoàn trước sự thật phủ phàng của toa rập lừa đảo kẻ khờ khạo nhẹ dạ như nàng trước kẻ sở khanh lường gạt tình… Phương Diễm làm như nhân hậu thở dài bồi tiếp lời:

    -Là phận đàn bà với nhau, tôi rất thông cảm cho hoàn cảnh của cô, tôi không truy cứu việc làm xấu xa của cô là khuyến dụ chồng tôi sa ngã, phá vỡ hạnh phúc êm ấm gia đình tôi. Tôi sẽ tha thứ lỗi lầm tày trời này của cô, con vịt mà muốn trở thành thiên nga không được đâu! Đây là một bài học đắc giá cho cô, cô nên đề cao cảnh giác với bao cạm bẫy xấu xa ở đời. Đừng để cái hào nhoáng, tiền bạc làm lu mờ lương tri của mình đi mà ân hận suốt cả đời. Tôi rất thương hoàn cảnh của cô, nhưng tôi phải bảo vệ hạnh phúc gia đình của mình, nên hôm nay cô phải thu xếp áo quần đồ đạc ra khỏi nhà tôi ngay. Kể từ hôm nay cô đừng tìm cách liên lạc với chồng tôi, nếu cô tái phạm thì đừng trách tôi sao ra tay mạnh với cô đấy nhé. Còn cái thai cô mang trong người, theo tôi nghĩ cô nên trục nó ra đi. Nó là gánh nặng của cô đó, nó cũng chẳng phải là sợi dây để cô liên lạc với chồng tôi đâu… Anh ấy đã như con chim thất ná đang nằm gọn trong tay tôi, không nhúc nhích gì được đâu!  Cô nên nghe theo lời khuyên của tôi để còn rảnh tay chân làm lại cuộc đời vì cô còn trẻ và đẹp lắm. Tôi cũng không xử ép cô đâu, vì tôi thừa tiền bạc muốn tạo phúc đức cho các con tôi sau này, tôi sẽ trả lương hết năm cho cô dù nay mới đầu năm. Ngoài ra tôi còn cho cô thêm mấy chục ngàn để thuốc thang lo liệu cho sức khỏe của cô. Tôi muốn chồng tôi phải khâm phục tôi mà phục tùng tôi tối đa… Thôi nhé tiền tôi đã để sẵn trong bao thơ này cô cầm lấy và đi cho khuất mắt tôi ngay! Chào cô, hôm nay tôi sẽ đi làm trễ để âm thầm tiễn chân cô, tôi không hẹp hòi gì đâu, những đồ đạt nào thuộc về cô, cô cứ cầm hết đi và những món nào trong phòng cô, nếu cô yêu mến cũng cho cô cầm đi hết, đừng ngần ngại gì hết. Tôi muốn tình trạng êm đẹp không xảy ra điều gì xấu tai tiếng cho gia đình tôi. Nếu cô kiếm chuyện thì tôi có cách trừng trị cô và khi đó cô sẽ ra đi mình không mà bị tai tiếng lan rộng mà chẳng tốt đẹp gì cho cam! Thôi cô đi đi…, tôi cần nghỉ ngơi!

     Nói xong lời cuối, không để cho Đẹp kịp nói lời nào, Phương Diễm xua tay ra hiệu Đẹp rời khỏi phòng ngay. Từ khi Đẹp bước vào phòng, sau mấy phút đè nặng lên người nàng và thời gian trôi qua thật nặng nề như cả thế kỷ. Đẹp lại xanh mét thất thểu lui gót về phòng sắp xếp hành trang như kẻ mất hồn… Riêng Phương Diễm sau khi diễn xuất một màn hát độc diễn thật xuất sắc vượt sức tưởng tượng của mình, nàng mệt mỏi chán chường gục đầu xuống bàn suy nghĩ và thiếp đi vì thần kinh quá căng thẳng. Bỗng một cánh tay ấm choàng qua vai nàng, nàng mở mắt ra, thì trước mặt nàng khuôn mặt Tuấn hiện ra rõ nét:

    -Anh cám ơn em, người vợ thật tuyệt vời, xử sự rất nhân hậu, đã thu thập nhân tâm và đúng mức kẻ học thức, trưởng giả… Từ nay anh là kẻ nô lệ của em. Anh không thể rời em nửa bước và hết lòng chìu chuộng em hết mực…, anh xin thề…

      Sau giây phút thư giản tinh thần, Phương Diễm tỉnh táo hơn, nàng gượng cười ôn tồn và kéo tay chồng xuống:

    -Thôi anh đừng có thề thốt mất công, ai mà tin vào lời thề. Đúng là cá trê chui qua ống của đàn ông hảo ngọt muốn trốn vợ đi tìm của lạ như anh.. Lần này em bỏ qua cho anh, lại còn thu xếp công việc êm đẹp chu toàn để khỏi mất mặt ông chủ dê xồm! nhưng xin lỗi, lần sau em sẽ không giúp anh, mà anh phải cuốn gói đi theo người ta luôn, liệu mà giữ mình ông chồng hảo ngọt của em. Mất trâu mới lo rào dậu, những lần sau em chỉ mướn mấy chị đứng tuổi xấu xí để khỏi khơi dậy tính dê xồm của chồng em cho chắc ăn…

      Biết được tẩy của mình, Tuấn chỉ việc im lặng nghe vợ thuyết trình… Chàng chỉ có cách ôm hôn vợ thắm thiết khóa miệng vợ bằng những chiếc hôn nóng bỏng làm nàng quên đi tất cả…

      Trong khi hai vợ chồng Phương Diễm nồng ấm bên nhau, thì Đẹp âm thầm thu xếp đồ đạt áo quần vào valy với đầm đìa nước mắt tuông rơi trong câm nín buồn khổ vì những suy xét thiếu suy nghĩ và buông thả của mình… Chị Bếp là người tốt bụng, ái ngại nhìn Đẹp vì Đẹp cũng rất dễ thương, nàng không sanh nạnh công việc và khi rảnh rỗi đã phụ trợ chị nhiều việc rất đắc lực:

     – Chị đã biết mọi việc, nhưng chúng mình là phận tôi đòi, không tránh sao được mọi sắp xếp của chủ, thật là trên đe, dưới búa. Người ta có tiền, người ta nắm quyền sinh sát trong tay, mình không chịu thì bị mất việc… Nay em bụng mang dạ chửa, không thể về quê hành tội mẹ em được. Vậy đây là địa chỉ nhà chị ở tận Xóm Củi, bước đầu không nơi nương tựa, chị sẽ viết vài chữ cho mẹ chị và em tá túc ở nhà tranh vách đất của chị nhé! Mẹ chị rất hiền và hiếu khách, em yên trí sống tạm với mẹ chị. Chỉ có tụi nghèo chúng mình mới biết thương yêu lẫn nhau. Thôi em đừng van xin, cầu cạnh người bạc nghĩa nữa mà hãy mạnh dạn đi đi, không thôi người ta lại cậy quyền, cậy thế vắt chanh bỏ vỏ mà thêm nhục nhã tấm thân. Lý lẽ của người lắm tiền nhiểu bạc vẫn hơn! Đó là thế thái nhân tình. Em phải sáng suốt thu xếp chuyện của em cho vuông tròn. Chị không thể khuyên em thế này hay thế nọ… mà có tội với trời đất.

     Chị Bếp vừa giúp Đẹp thu xếp đồ đạt vào valy, vừa to nhỏ khuyên lơn nàng. Đẹp chỉ biết tủi phận khóc ngất, không còn tâm trí đâu để đối đáp hơn thiệt với chị. Sau khi sắp xếp xong xuôi, chị Bếp ra trước nhà thuê một chiếc xích lô máy và giúp Đẹp chuyển tất cả tài sản của nàng ra xe. Đẹp quẹt ngang nước mắt, nhìn lại căn nhà lần cuối… Nơi chỗ này đã đưa nàng từ một cô gái ngây thơ xinh đẹp với bao ước mơ bình thường trở thành một người đàn bà truân chuyên và cuộc đời đi vào ngõ cụt…và rồi tương lai sẽ về đâu?!

   -Cô đi đâu? Người lái xe khẽ hỏi? Vẫn im lặng, Đẹp tự hỏi thầm với chính mình:

   – Đi về đâu bây giờ? Tứ cố vô thân, với bụng mang dạ chửa biết tính sao đây?

   – Cô có nghe tôi hỏi không, cô đi đâu?

      Người lái xe nổ máy xe và to tiếng hơn hỏi cô khách vừa bước lên xe với mặt mày ủ dột. Ngập ngừng một giây, Đẹp thoáng nghĩ nhanh và đưa tờ giấy địa chỉ chị Bếp mới viết vội vã dúi vào tay Đẹp cho người lái xe…

      Thoạt nhìn ra vườn,

      Thấy con bướm lạ

      Lượn quanh cành hoa

      Ngỏ lời thiết tha

      Ngọt hơn đường mật

      Làm hoa ngây ngất

      Trao trọn tấm lòng

      Hoa hằng thầm mong

      Gặp người tri kỷ

      Một thoáng thủ thỉ

      Bướm lại bay cao

      Hoa quá nghẹn ngào

     

      Buồn cho duyên phận

      Đời hoa lận đận

      Gặp kẻ lừa tình

      Còn đâu chữ trinh

      Của thời con gái

      Hoa luôn sợ hãi

      Sợ cả chính mình!

      Đời đáng đẹp xinh?

      Hữu tình thơ mộng?

      Hỡi loài bướm ong

      Sao chẳng một lòng

      Cùng hoa kết tóc

     

      Cảnh trời ô trọc

      Ngao ngán làm sao

      Hoa quá nghẹn ngào

      Tình đời đen bạc

      Bão táp mưa sa

      Kiếp phận đàn bà

      Dập dìu ong bướm

      Nát nhụy tàn hoa…

     Trên tầng lầu, khuôn mặt người đàn ông vén màn nhìn trộm theo chiếc xe mới vừa rời bánh thở dài…

Leave a Reply