QUỐC TANG (DKKT Trung Quốc Cấm Chó và người Việt Nam vào) – Thơ Nguyen Huu Tu

Nhớ ngày Yên Báy quốc tang
13 liệt sĩ hiên ngang lên đài
Lưỡi dao oan nghiệt nước ngoài
Kết liễu sinh mạng những người Việt Nam.
Vì nền Độc Lập giang san
Đứng lên tranh đấu chẳng màn hiểm nguy.
Tên tuổi họ đã ghi sử sách
Máu thấm từng ngõ ngách quê hương
Nuôi dưỡng ý chí quật cường
Thúc đẩy hậu duệ lên đường đấu tranh!
Bao thế hệ hy sinh dựng nước
Giờ giặc Hồ từng bước đem dâng
Tổ Quốc cho lũ Bắc quân
Đại họa Bắc thuộc đã gần. Thảm ghê!
Người dân Việt quyết thề giữ nước
Đang đứng lên tiếp bước tiền nhân
Bình Thuận – Phan Thiết người dân
Bước đầu thắng lợi trước quân bạo tàn.
Buộc chúng phải rời hàng cởi giáp
Những kẻ từng trấn áp dân ta
Không dung từ trẻ đến già
Đồng bào nhân ái đã tha cho về.
Lòng đồng bào chẳng hề phân biệt
Những người con đã biết ăn năn
Đó là nét đẹp nhân văn
Đó là truyền thống ngàn năm giống nòi.
Khắc hẳn với những người Cộng sản
Trong lòng đầy mặc cảm vong nô
Rước voi Tàu cộng giày mồ
Tiên chinh do chính họ Hồ gây nên.
Chúng áp đặt lên đầu dân tộc
Thứ luật rừng tàn độc vô song
Diệt người yêu nước nặng lòng
Chống lại việc chúng nhập Trung đang kề!
Lú hoảng sợ, điện về Khu 7
Lệnh nơi nầy mau phải điều quân
Để mà trấn áp người dân
Đang quá phẩn uất, bản thân chẳng màn.
Lần nầy thêm công an Trung quốc
Được mời vào trợ “giúp đồng minh”
Diệt trừ bạo loạn” cho mình.
Cán cân nghiêng ngã, tình hình đổi thay.
Có máu chảy, có người bị bắt
Nhưng phong trào dập tắt được không?
Mặt đất đã thấm máu hồng
Nó sẽ nở rộ cánh đồng ngát hoa.
* * *
Ngày xưa thời nước ta Pháp chiếm
Ngót trăm năm chẳng hiếm phong trào
Chống Pháp bất kể nơi nào
Khắp Nam-Trung-Bắc ào ào như sôi.
Nay lặp lại dưới thời Cộng sản
Dân căm hờn chống đảng lưu manh
Chúng quyết trấn áp dân mình
Qua tay Tàu cộng, thật tình họa tai.
Tàu với ta khác nòi, khác giống
Mang mối thù truyền thống ngàn năm
Cho nên khác máu tanh lòng
Trọng lại nuôi dưỡng chúng trong nhà mình.
Thế là lộ nguyên hình Trọng Lú
Tên Việt gian, thái thú tay sai
Chỉ vì bảo vệ cái ngai
Tổ tông y dưới tuyền đài nhục lây.
Đảng cộng Việt sau nầy lãnh họa
Họa sát thân chính họa tru di
Chín họ chúng bị giết đi
Cũng không đủ trả những gì gây ra.
Hỡi các bạn nhìn xa phía trước
Lòng dân giờ như nước tràn đê
Một khi nước cuốn lũ về
Lãnh đạo trốn hết, họa thì bạn mang.
Nên hãy sớm vững hàng, chắc súng
Bắn cho nhanh, nhắm đúng kẻ thù
Chính là cái bọn Tàu phù
Những đứa bán nước chóp bu Ba đình.
Là bạn đã cứu mình, cứu nước
Như ngàn năm thuở trước ông cha
Dựng nên đất nước gấm hoa
Bổn phận con cháu chúng ta giữ gìn.
* * *
Tội Cộng đảng khó in cho hết
Phạm văn Đồng đã chết ô danh
Công hàm 58 rành rành
Giúp Tàu lấy cớ lộng hành biển Đông.
Chiếm miền Nam hóa công xe cát
Lũ dã tràng. Đến thác còn nhơ
Lăng to mộ lớn bây giờ
Còn đó bia miệng trơ trơ muôn đời!
Để cứu đảng đến hồi mạt vận
Đồng, Linh, Mười qua tận Thành đô
Van lạy bán nốt cơ đồ
Tổ tiên. Chấp nhận bưng bô giặc Tàu.
Đời Phiêu, Mạnh to đầu mà dại
Vòng kim cô xiết lại tới giờ
Trọng lưu manh quá hóa khờ
Bám đít họ Tập, mặt trơ trán lì.
Quyết giữ chặc bí thư bí đái
Hết nhiệm kỳ còn tái tranh thêm
Hai năm hứa sẽ rút êm
Nay y đã cố tình quên mất rồi !
Nguyễn Tấn Dũng hết thời ai giúp
Trọng đá văng khỏi chức không hay
Giữ được mạng chó là may
Thanh, Thăng đã chịu tội thay y rồi!
Quang, Ngân, Phúc nay ngồi đầu đẳng
Chuyện “đặc khu” phải hẳn do Tàu
Tập đang thúc hối đằng sau
Ép lũ nghị gật mau mau đồng tình!
Chúng “bấm nút” dân mình phải chết
99 năm tiêu hết bốn đời:
Ông, cha, con, cháu…Hỡi trời
Sống trên đất nước thành người vong nô!
Hãy bảo vệ cơ đồ tiên tổ
Việc trước tiên lật đổ nội thù
Diệt trùm gián điệp Tàu phù
Hoàng Trung Hải giữa thủ đô đang ngồi.
Tiếp là chặt hết vòi phe Trọng
Tên Việt gian tham vọng cùng mình
Một tên Thái thú trung thành
Tay y nhuộm máu dân lành từ lâu.
Đảng Cộng sản khởi đầu mạt vận
Có trách, trách số phận mà thôi
Lửa thần đã cháy lên rồi
Nó sẽ tiêu diệt hết loài sói lang.
Dân chúng đang sẵn sàng ra sức
Đàn áp nhiều hận bốc càng cao
Chín mươi mấy triệu đồng bào
Đường sống duy nhất lao vào đấu tranh.
Sống trăm tuổi ô danh có đáng?
Vì Tổ Quốc đốt sáng thân mình
Dù thân xác bị hy sinh
Sẽ được con cháu tôn vinh đời đời.
Hỡi những người còn lòng yêu nước
Ba “ đặc khu” là bước mở đầu
                  Ngàn năm bắc thuộc cộng Tàu
                  Chậm chân nước Việt tìm đâu? Hỡi trời!
 
                   Hỡi những ai là người nước Việt
                   Dòng chữ nầy cấm tiệt dân Nam
                 Và chó trên nước Việt Nam
                       Quốc nhục nhớ lầy, khắc tâm báo thù!
 
                   Cái nhục nầy Tàu phù phải gánh
                    Kìa Bạch Đằng lóng lánh máu loan
                      Nam Hán cùng lũ Thoát Hoan
                     Tầu Cộng nay đến khó toan đường về!
 
Nguyen Hưu Tu

Leave a Reply