HỒI TƯỞNG- Nguyễn Ninh Thuận

 

Hồi tưởng lại những ngày năm tháng cũ,
Dưới mái trường Sư Phạm quá thân thương.
Suốt hai năm cùng sinh hoạt một trường,
Bao kỷ niệm vui buồn trong dĩ vãng…

 

Từ khắp nơi ta về đây kết bạn,
Mình bên nhau, áo trắng rợp sân trường,
Ôi biết bao những kỷ niệm yêu thương,
Giờ tan học, ăn quà… vui thích quá!

Mùa Xuân đến, nắng mai vàng êm ả,
Rủ nhau đi cùng đuổi bướm, hái hoa…
Cuộc vui nào rồi cũng phải trôi qua!
Lớp Sư Phạm học xong, mình mãn khóa…

Bao năm qua trôi đi… giờ tất cả,
Đứa chân trời, kẻ góc biển xa nhau!
Quốc biến gia vong, chung một niềm đau,
Có ai biết nhiều bạn mình đang khổ?…

Bệnh tật, khó khăn, bữa cơm bữa cháo.
Nơi quê nhà đang lận đận lao đao!
Sư Phạm tương thân, bất cứ nơi nào,
Xin chung một bàn tay cùng bè bạn.

Tình Sư Phạm như biển xanh cát trắng,
Vỗ về nhau, ôm ấp mãi không thôi!
Đem yêu thương xoa dịu những cảnh đời
Đang bất hạnh vì cơ trời vận nước!

NGUYỄN NINH THUẬN

Leave a Reply