Một Lần Ra Đi… Nguyễn Vạn Thắng

Saigon mãi, trong tôi niềm thương nhớ
Từng con đường, từng con phố thân quen
Hàng me xanh, bóng mát rũ bên thềm
Nhìn em nhỏ vui chơi giờ tan học

Nét hồn nhiên chung quanh giờ tập đọc
Tiếng i tờ, trang sách vở trinh nguyên
Mặt cười vui trong lứa tuổi thần tiên
Đời tô điểm trái tim hồng bé nhỏ

Ngày giặc đến tim lòng như tan vỡ
Tháng Tư buồn thành phố phủ màu tang
Bỏ Nước đi mang sầu hận bẽ bàng
Tôi đã khóc cho lần đi vĩnh biệt

Saigon đó!  Nhưng nghìn trùng cách biệt
Nỗi u buồn hằng ôm ấp trong tim
Giờ cách xa bao chôn kín nỗi niềm
Giọt nước mắt khóc nhau chừ đã cạn

Tháng Tư ấy, giặc vào gây rối loạn
Mây xám buồn chia sẻ nỗi niềm đau
Khóc thương ai …cho mắt lệ u sầu
Saigon mãi, trong tôi nhiều kỷ niệm …

Nỗi niềm đau, chuỗi ngày vương dấu kín
Giọt mưa buồn gợi nhớ tháng Tư đen
Mắt lệ rơi niềm lưu luyến muộn phiền
Thân lữ khách bao năm dài thao thức …

Saigon ơi!  Còn đâu giờ tan học ?
Bước chung đường bên bè bạn thân quen
Lời năm xưa êm ái, ngọt môi mềm
Giờ đã hết …còn đâu hình bóng cũ

2382 MotLanRaDiNgVanThang

Nguyễn Vạn Thắng

Leave a Reply