CHỢ TRƯA.

 Image result for chợ Tân Định
Trưa thả bộ vô chợ Tân Định ghé quán cơm em Đầm nằm lọt thỏm giữa những sạp thịt sạp cá sạp rau củ ế trưa,gọi một dĩa cơm chay với rau cải vừa luộc xong còn bốc khói nghi ngút với chén tương hột kho sả,thêm vài miếng đậu hũ xắt mỏng xào với vài cọng đậu đũa xanh non nhìn thiệt là ngon. Cơm chay nhé,15 ngàn một dĩa,nước tương dầm ớt cho cay chan vô dĩa cơm cho thêm mặn mòi,ăn mà nhớ có lần bạn tôi nó cắc cớ hỏi mầy như quỷ mà cũng bày đặt ăn chay hả trời?
 Quỷ thì lâu lâu cũng tập hiền lại chút xíu,ăn chay là ăn chay chớ hỏng có bày đặt,ăn chay đâu cần tới ngày rằm mùng một mới ăn chay,ăn chay cho nhẹ người,cho tâm tịnh,bớt sân si chứ đâu phải ăn chay niệm Phật mà bụng chứa toàn dao nhọn lưỡi lam rình rập canh me đâm lén hay rạch mặt người ta đâu ha.
> Trưa ngày rằm tháng hai,tôi ngồi với dĩa cơm chay trong khu chợ cá,cách tôi vài bước có một cô gái đang móc trong thùng ra mấy con lươn mập ú,với động tác thuần thục cô quất mạnh từng con lươn vào thùng sắt bộp bộp rồi liệng xuống nền đất nhớp nhúa,có con vẫn còn đang dẩy đành đạch,máu lươn đỏ sẫm dưới chân cô. Đằng kia chị bán cá vớt con cá điêu hồng to như bàn tay người lớn đang bơi trong thau,vẫn động tác nhanh nhạy không thừa chút nào,chị dùng cán dao gõ mạnh lên đầu con cá,nó mới bơi lội tung tăng đó giờ đã được hóa kiếp rồi.
> Tiếng dao chặt thịt chan chát trên thớt,thằng nhỏ kéo lê từng thùng cá ướp nước đá kêu rin rít trên nền xi măng,và một anh già nào đó đang bóc vỏ tôm sú mà miệng như đang lầm bầm điều gì.
> Thì ra anh già đang ca cải lương chứ không phải đang lầm bầm.
> Trong cái ồn ào của chợ trưa đột nhiên tôi nghe giọng ca trầm buồn của “nữ hoàng sân khấu” Thanh Nga vang lên,rồi tiếng cô đào “cải lương Chi Bảo” Bạch Tuyết phát ra từ chiếc máy nhỏ xíu treo đâu đó giữa mớ lùm xùm dây nhợ bịch ni lông trên cây dù cũ kỹ ở sạp rau cải.
> “Tóc xanh gửi lại mẹ hiền
> Đời con khép kín cửa thiền từ đây!”
> À thì ra chị em Hương,Dịu đang lưu luyến chia tay nhau trước cổng chùa trong vở cải lương Nửa đời hương phấn đây mà. Trùng hợp vậy ta,nay ngày rằm,ngồi ăn cơm chay giữa lúc người ta đang sát sinh nghe cô Hương cắt mái tóc của mình chôn dưới chân Phật đài mà thấy thấm thía. Hương đang nói lời chia biệt sau cùng để quay vào chánh điện,mặc cho em Dịu khóc,bà mẹ khóc,mặc cho anh Tùng-người yêu trước đây của mình giờ đã thành chồng em gái-đứng thổn thức sau lưng,cảnh chia ly thì không ai cầm được nước mắt,tôi thấy mặt bà bán cải cũng buồn buồn giống y như bả đang có mặt trong hoàn cảnh éo le của vở cải lương đã lấy không biết bao nhiêu nước mắt người dân đô thị miền Nam ngày trước vậy.
“Với tình tôi đã xử xong
Với em chị cũng lo tròn
Còn với má, xin má hãy tha thứ cho con vì con không tròn công ơn dưỡng dục sinh thành”
Hương đã trả nợ đời bằng những câu ân tình đẫm nước mắt.
Và Hương đã vô chùa rồi nhé!
Tôi cũng về thôi sau khi trả tiền dĩa cơm chay,cười với em Đầm một cái trước khi quay lưng bước đi trên nền đất ướt nước lẫn mùi máu cá máu lươn tanh nồng và rác rưởi của khu chợ vẫn chưa được dọn dẹp,thôi thì hãy cố tịnh tâm cho lòng an lạc mặc kệ đời đang trôi với quá trời hỷ nộ ái ố.
Chợ trưa vẫn ồn ã sau lưng tôi!
(Rằm tháng hai 3.4.2015)
ĐAN NAM.
(Buổi trưa ở chợ Tân Định – photo ĐN)

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *