TRUYỆN DÀI CUỘC TÌNH TÌM BẠN BỐN PHƯƠNG QUA BÁO CHÍ- EMAIL…( tiếp theo )-Nguyễn Ninh Thuận

-Hi
Tâm trông chờ anh trả lời email hồi sáng Tâm viết- trước bài tường thuật, mà anh không get back lại, mà chỉ nói sơ bài tường thuật, buồn ghê! Anh khó hiểu, ghét anh rồi, sau này Tâm  sẽ không viết email dài nữa đâu, không trãi lòng cho anh biết tim gan phèo phổi của Tâm nữa..

.Chiều nay Tâm đi thăm chị Hội ở nhà thương UCI về, thấy chị nằm một mình  cô đơn thiêm thiếp giây nhợ quấy quanh người, Tâm  cảm thấy buồn cho thân phận  người già ! Tâm rất tức & rủa mình đây, vì quá đa sầu đa cảm, chuốt khổ vào thân , suy nghĩ vẫn vơ…một ngày nào đó mình nằm như vậy, không có người thân bên cạnh thì thà chết còn hơn! Vợ chồng thì có thể bên cạnh nhau khi đau ốm, vì thương yêu nhau & là một nửa của nhau…Con cái thì phải lo cho gia đình chồng con chúng, Nước mắt chảy xuống kia mà! Hồi xưa mình có lo được cho cha mẹ chu toàn không, mà nay đòi hỏi này nọ…Ngồi buồn, Tâm định email hỏi anh là tình yêu là gì hở anh? ( già rồi mà ngớ nhẩn quá anh hí?! có lẻ Tâm bị bệnh tâm thần rồi, hu hu hu! ) Yêu có phải là nhớ nhung, trông chờ không anh & cảm thấy cô đơn, thiếu một cái gì không tên mà mình không biết! Trạng thái chạy trốn cô đơn, muốn được thăm hỏi chia sẻ, quan tâm  có phải yêu không hở anh?! Anh đừng cười em gái ngớ ngẩn quá hí? Có thể Tâm chưa bao giờ biết chữ yêu đúng nghĩa của nó ? Anh thì quá sành sỏi rồi hí?! Anh nói, phân tích cho em gái biết  vì tò mò & kinh nghiệm học hỏi để viết truyện về tình yêu cho đúng, hay hơn. Có khi nào chưa gặp mặt nhau mà yêu nhau không anh hè? Khi Yêu vì coi đối tượng là thần tượng, đồng quan điểm …là chi chi vậy anh? Có khi nào yêu cuồng sống vội, tình đến nhanh chóng, mà đi cũng vội vã, có tiếng sét aí tình không anh? Tình yêu đến từ từ nó sẽ bền vững hơn, tình đến rồi đi vì lầm lẫn, chán ghét nhau không hí? Tình yêu phải gầy dựng, hy sinh cùng nhìn về một phía phải không anh? Tình đầu & tính cuối cái nào quan trọng hơn? Hỏi nhiều, anh đã bực mình chưa? Thôi hí không hỏi nữa làm mất thì giờ của anh làm anh điên đầu mất! hì hì hì…

TâmNhư

 

-Em gái ơi,

Em hỏi khó quá. Ai mà trả lời được! Từ thủa khai thiên lập điạ, có triết gia nào dám định nghĩa được tình yêu đâu! Vắng nhau hay chậm nhận được email của nhau là bồn chồn, mong ngóng. Đứa trẻ mong mẹ đi chợ khác với mong email của người mình thích khác nhau ở chỗ nào ? Hi hi. Anh chưa kể nỗi cô đơn của anh ra đấy thôi. Ví dụ ngày xưa khoảng trên vài chục năm về trước. Anh lên cơn đau, ambulance chở vào emergency room. Nằm chờ kết quả thử nghiệm thâu đêm, con cái ở xa tất cả. Bên cạnh có thằng mỹ đen bị thương ở chân, có hai đứa em vào săn sóc anh bên cạnh suốt đêm. Anh nghĩ lại càng tủi thân, hận đời. Nghĩ thoáng thôi, sau lại tự̣ an ủi là mình còn sướng hơn nhiều người kẹt lại, bị đi cải tạo còn khổ gấp triệu mình. Anh gặp em, người thơ, người văn, người hợp trình độ, không là nguồn vui, là hạnh ngộ chứ còn gì nữa! Anh lại biết  số tử vi của em. Anh  đi guốc lọc  cọc  trong dạ dày của em trong mấy ngày gần Tết. Thế mà hai đứa chúng mình cùng vui. Đúng hay sai. Hi hi hi. Đừng cảm thấy lẻ loi, cô đơn nữa hỉ? Anh học nói tiếng  Huế rồi đó.

Em gái ngủ ngon.

Anh giai.

-Anh,

Vừa rồi viết email hỏi anh vớ vẩn, nên vô giuờng trùm mền trốn em, trốn anh, trốn lạnh ,trốn cô đơn  vì mắc cở quá, lêu lêu ! xấu hổ quá anh hí?!  Nghĩ sao nói vậy, không suy xét bị anh cuời & hiểu lầm cuời em gái thì chết mất, có mà độn thổ mấy ngày…  Sau khi chuyển email , rồi mới cảm thấy hối hận….Từ trước đến nay, Tâm chưa bao giờ nằm nhà thương vì bệnh, trừ khi đi sinh  con, nhưng khi nào cũng muốn nằm chung phòng với người ta, đi thăm đám tang thì không dám nhìn mặt nguời chết, ra đường thấy tai nạn cũng ngó lơ vì sợ. Ở một mình thì để đèn sáng trưng, có Radio nói bên tai suốt đêm để có cảm tưởng có người bên cạnh…

  Hôm nay 7 giờ vô giuờng ngủ, nhưng trằn trọc không ngủ được lên lò mò xuống bếp uống thuốc ngủ để mai tỉnh táo lên nói chuyện với anh Vi  trên truyền hình cho trôi chảy, Nhưng Tâm hy vọng có email của anh, nên ghé phòng khách mở computer xem có email cầu may, vì linh tính cho biết là có email, Tâm làm thầy bói được rồi anh hí! Không biết tại sao Tâm trông đọc email của anh vậy cà?! Anh có biết vì sao không hí? Riêng Tâm cũng không hiểu mình nữa đó, chắc mai đi xem một quẻ thầy bói xem sao đã! Anh có xấu với em gái không?! À! sao khi đó anh nằm nhà thương, mà không có chị bên cạnh săn sóc anh  thế?! Hay vì khi trẻ anh bay buớm quá làm chị giận & trả thù cho đáng kiếp anh hở? Anh phải khai thật cho em gái góp ý kiến là anh có bao nhiêu vợ, bao nhiêu bồ, bao nhiêu người yêu ruột  & dự bị đó hí? Anh khôn lắm, dấu kỷ em gái, trong khi em gái nói hết cho anh nghe & anh coi tử vi biết hết rồi hí! Giận anh ghê, Tâm hỏi mà anh hay né tránh, không trả từng vấn đề thôi thì nghỉ chơi anh ra, vì anh không thật tình! Anh bị tra khảo sợ chưa, chuẩn bị chạy dài đi là vừa, cho được tự do anh hí?!

Tâm Như

-Em gái,

Hồi mới lớn, anh là một cây mơ mộng. Đồng thời nhát gái cũng vào  hạng nhất. Bởi thế anh  thích nhất là truyện Trương Chi mê Mị Nương. Và bài thơ anh thuộc nhất là Bài Ca Ngư Phủ của Vũ Hoàng Chương. Lúc đó anh mê một cô láng giềng, chả biết cô ấy có đẹp hay không nữa. Vốn là như thế này… Anh ruột của anh  và cô bạn học cùng lớp của ông anh yêu nhau. Bà ấy sang nhà chơi với ông anh, lần nào cũng có cô em gái đi theo. Thế là anh mê luôn cô em. Anh si tình cả nhà đều biết. Cả ngay bà cụ mẹ của hai chị em cũng biết. Nhưng tình yêu  của anh chỉ là con đường một chiều. Cô em ấy không những tỏ ra thờ ơ, mà còn ngấm nguýt. Thế mới tức! Đến khi gặp má bầy nhỏ cũng tin 100% không hề nghi ngờ… mới nên cớ sự buồn hận một đời…Anh trời sinh ra “cù lần lửa” Không ưa ăn  chơi vì không có khả năng đấu hót những nơi ăn chơi.  Thích suy tư, chỉ thích đánh cờ tướng. Đi học thì trội hai môn toán và việt văn. Thích cô bạn cùng lớp nào, thì chỉ dấu kín trong lòng, sợ bị bạn bè hay cô ấy bíêt. Thích gặp cô gái nào thi  đi ngang qua cô ấy, đến gần thì ngó đi chỗ khác sợ cô ấy bíêt. Hồi còn  trẻ nếu mà gặp em, để ý em, em biết em trêu cho, chắc phải độn thổ cũng chưa hết thẹn. Thư  sau anh kể tiếp.      

Anh giai.

Q           


-Con giai anh đi công tác. Cuối tuần nó mới về. Thành ra máy chưa sửa được! Em rán chờ nha.Thân thương. Nhớ email em
Q

-Em gái thân quý

Máy anh giai vẫn chưa sửa xong, anh phải dùng máy cũ cổ lổ sỹ để lập thành lá số.Rồi cho đến hôm nay, Monday xuống dùng máy của cư xá  gửi email này cho em. Số cháu tốt tuyệt vời. Đính kèm là bản in lá số. Bài giải sẽ gửi đến em trước tết NGUYÊN ĐÁN.

ANH CHÚC MỪNG EM SINH QUÝ TỬ

Rất thân  quý.

Anh giai

-Hi Anh

Cám ơn anh giai đã gởi thiệp chúc Tết & ngày Lễ Tình Nhân. Thiệp thì Tâm nhận, còn check thì Tâm không nhận mô &sẽ không cash đâu anh giai hí! Có thể Tâm sẽ gởi trả lại anh, hay Tâm giử lại đó, như là một kỷ niệm buồn …Tình nghĩa chúng mình không thể đo  bằng tiền mô! Số tiền đó anh gọi thợ sửa computer, đừng mất thì giờ chờ đợi con trai sửa máy anh hí ! Cũng vì Tâm chờ đợi email của anh, nên Tâm im lặng & giận anh là không nôn nóng quý tình  cảm anh em mình mới manh nha. Nếu anh không tìm cách sửa máy cho sớm, làm em gái hụt hẳng, thất vọng …. Anh chấm số tử vi cho em gái,  không nhiều thì ít  anh biết tính cô em này xấu lắm:  nào là nóng nảy, dễ chán nản buông xuôi… chỉ  cái là rất trọng tình nghĩa, coi thường tiền bạc, sống với con tim nhạy cảm, chân thành. Tâm là người viết văn thơ, nên làm quen với anh để rồi anh cho Tâm cái nhìn về con người, tình cảm, thế thái nhân tình…Qua đây Tâm có tư liệu để viết truyện…Có thể là Tình qua mục  tìm bạn bốn  phương mà anh góp ý qua lại với Tâm …Không nghe anh góp ý  khi nghe CD đọc truyện &đọc  truyện ngắn ” Thương Tiếc ” Tâm  viết cho Quế & anh Thạnh ( cùng binh chủng Hải Quân với anh) 

Thôi hí , Chúc anh một Mùa Xuân & Lễ Tình Nhân  như ý, an vui, hạnh phúc…

Tâm Như

-EM,

Em giận thì anh làm lành. Quả thực tình, Anh giai sơ ý, hay thất thố đối với  em  gái. Nhưng đó là tấm lòng thành của anh em ạ! Anh giai thưởng công hay lì xì em  gái cũng  được phải không nào! Còn hai ngày nữa sang năm mới rồi… Mọi sự lại bất đầu. Anh xin em vuốt giận. Vài hôm nay, anh giai bị cúm nặng. Chẳng làm được gì cả! Anh có ý định hỏi em nh̃ững cái CD nào nên đọc trước, có giọng em ấy mà! Em  gái là nhân tài của cộng đồng, của xã hôi. Anh không phải nịnh  em đâu, đó là sự thực! Ngày xưa anh thích nghe chương  trình trước đèn đọc  sách. Thì bây giờ anh lại được chính em thủ thỉ bên tai. Anh sẽ gọi em trong khi mở máy nha. Happy New Year

Anh Quang

-Hi Anh

Nếu anh thích nghe thơ của Tâm qua các giọng ngâm thơ thì mở CD/Audio Books số 2, qua giọng đọc truyện của trọ trẹ của Tâm. Tâm sợ anh luôn, Tâm đã gởi Audio Books đọc truyện hơn cả tháng, rồi biết máy thu âm anh hư nên gởi máy lên cho anh nghe, thế mà nay anh chưa nghe mô tê răng rứa chi cả! Tâm giận anh thì có oan không đây?! Hay là chê dở  rứa?! Nhưng nay  thông cảm là anh bị cảm cúm, nằm một chỗ tội nghiệp, nên tha cho anh, không truy cứu nữa ! Tâm oai quá anh hí, phân xử như  như quan tòa đó, sợ chưa anh?! Sao anh không nhờ cô bà nào trên đó săn sóc, nấu cháo, cạo gió cho mau lành bệnh, hi hi hi! Thôi nhé chúc anh mau lành bệnh. Computer chính của Tâm làm nũng nên phải nhờ thợ mang về nhà vỗ về, nên Tâm phải xài máy xách tay để phạt anh đoc email không dấu để  anh phải suy nghĩ, đó cũng là cách phạt anh giai không hết lòng với em gái chanh chua, khó tính này, cho anh chạy làng luôn….

 Chúc anh & gia đình an vui, hạnh phúc trong năm mới…Happy New Year

Tâm Như

-Em gái cưng,

Oan gì mà oan, Anh thích để dành mà lỵ! Để đến  giờ phút linh thiêng quan trọng mới mở ra nghe em đọc. Anh nghe, anh thưởng thức mới  tuyệt diệu phải không nào? Đêm giao thừa, sáng mồng một Tết, tác phẩm của em được anh giai mở nghe. Thử hỏi Dương Quí Phi, Tây Thi có được Vua Đường, vua Ngộ đãi  ngộ như thế không nào?! Chỉ có Anh, một lão thủy thủ già tỵ nạn của nước Việt mới có tâm ý hào hoa đãi ngộ người chàng quý mến như thế chứ! Ha ha ha. Chịu chưa ? Mừng chúng ta thêm một tuổi, mừng đôi ta quen biết nhau.

Anh Q

-Hi Anh,

Tâm mới đi làm tin phát giải thưởng cho các học sinh, sinh viên  học tiếng Việt học giỏi về tiếng Việt, đức hạnh, sinh hoạt tốt trong CĐ được tổ chức ở nhà hàng, về nhà Tâm nấu một mâm cỗ chay cúng tổ tiên ông bà vào chiều 30 Tết. Tối đến chùa  cùng hát giao thừa với . Nay nghỉ đôi phút đọc email anh đây! Tâm đã thoát tay  Ô. xã & gia đình chồng người Bắc ( nói vậy mà không phải vậy, mời lơi, ăn nói khéo…) Đúng là tránh trời không khỏi  nắng…lại gặp anh giai ăn nói khéo, quá hay, lắm ngụy biện…Sợ anh giai luôn, phải nói ra trong năm, không thôi đầu năm Tâm mà ăn nói lạng quạng  thì bị la mắn & ăn đòn đa! Anh nhớ đọc bài “Tiếc Thương” để tưởng nhớ Quế bạn Tâm & anh Thạnh, Hải Quân  cùng binh chủng với anh đó nhé! 

Tâm lại một phen khiếp vía vì cách  một con đường cháy nhà, khói đen lên mù mịt khét lẹt, sợ quá! Chúc anh & gia đình an vui, hạnh phúc trong mùa Xuân mới. Tâm phải chạy ra khỏi nhà, không thôi ngột thở lắm ! À computer anh đã sửa xong chưa?

Tâm Như

-EM,

Computer của anh, con anh đã sửa xong rồi. Nay chạy như ru. Nhưng cái computer trong anh lại bị trục trặc  phải đi BS, và bác sĩ kê đơn cho một đống thuốc. Anh phải uống  đến gần một tuần, BS dặn thế. Anh chúc Em gái rất ngoan của anh và gia đình các cháu của em, vạn điều như ý, thịnh vượng, tăng tài, tiến lộc.

Anh Quang

 Chiều Ba mươi tết

-CUNG CHÚC TÂN XUÂN

Tâm Như

-CHÚC MỪNG NĂM MỚI,

EM GÁI NGOAN VÀ QUÝ QUYẾN.

ANH VẪN THỨC ĐÂY.

NHƯNG KHÔNG DÁM GỌI EM, VÌ KHÔNG MUỐN LÀM KINH ĐỘNG TRONG GIỜ PHÚT LINH THIÊNG.

ANH QUANG

-Hôm nay  mồng ba tết rồi. Em có ông anh giai đang nằm  ốm tương tư đây này! Em có thuốc giải không em nhà thơ.

Quang

-Ghét anh lắm hí? Anh hẹn đử thứ: – nào là giải số tử vi cho Nguyên, con trai Tâm trước Tết, nào là trong dịp đón giao thừa & năm mới nghe Audio Books đọc truyện  của Tâm; rồi… cho chìm xuồng luôn! Hôm mồng 1 Tết  khai Bút đầu năm bài thơ

CUNG CHÚC TÂN XUÂN

“ Mã đề Dương Cước Anh hùng tận,

Thân Dậu niên lai kiến thái bình “

Cụ Nguyễn Bỉnh Khiêm..

Dê đi Khỉ đến mừng thay !

Bao nhiêu khổ lụy cuốn bay đi rồi…

Cầu mong phước lộc ơn Trời,

Cho con dân Việt ngàn đời yên vui.

Chim muôn cây cỏ tốt tươi,

Hòa chung cuộc sống rạng ngời tự do…

Tâm Như …

Khai bút Tân niên

   Tất cả anh bỏ một xó, không quan tâm góp ý, để rồi khai bệnh…Anh khôn thấy mồ! Chắc gần đến ngày diễn hành Tết & Hội chợ ở Nam Cali vào cuối tần này, nên cáo bệnh là thượng sách! Tâm mấy hôm nay cũng bệnh, chắc sắp đi theo ông bà rồi! Nhưng cũng may có người lên tiếng sẽ nuôi bệnh & chăm lo cho Tâm cuối đời, nên cũng vui vui, an tâm…Thôi nhé nếu anh bị bệnh thật sự, thì chúc anh mau lành bệnh & sẽ có người nâng khăn sửa túi trong tuổi già bóng xế…

Tâm Như

Còn nữa….

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *