Tóc Xuân

TÓC XUÂN
ngày cũng vội qua vì mặt trời ngủ sớm
mình nói với nhau bao lần yêu nhau
tôi tìm tóc em rơi vào mùa xuân
đêm đầu năm thật đen như đôi mắt em

trên lối lên đồi mưa phùn xứ lạnh
em để tóc bay trăm năm mây bay
khu phố hoa đào chân rong dưới nắng
chợ chiều lên đèn vào lễ đêm nay
ngày bước chân về còn ai đón chờ
còn ai nhớ tôi mà cho nụ cười
em đã trên ngàn vui xuân
đứng bên khóm hoa mơ màng
như bao chiều tàn
rồi những cơn mơ nhạt như sương mù
mang theo từng nhánh tóc bay
em bỏ thành phố này
không bao giờ trở lại
tôi vẫn tìm nhánh tóc em
trong những tình khúc như ru
NGHIÊU MINH

Leave a Reply