MÙA XUÂN NHỚ MÃI….Nguyễn Ninh Thuận

             

       Còn hơn hai tuần nữa mới đến Tết, thế mà cây Mai trước cửa nhà Minh đã đua nhau nở rộ, hoa vàng rực cả một góc sân. Mọi người đi qua nhà Minh đều trầm trồ khen hoa Mai năm nay nở nhiều, quá đẹp!…Riêng chị Tư dừng lại một chút lên tiếng theo…

      -Cây Mai nhà Bác Cửu năm nay nở hoa nhiều quá…

      …Mẹ Minh thường xuyên ngồi đu đưa trên chiếc võng treo ở mái hiên trước nhà. Tay Người thoăn thoắt đan những chiếc áo len cho khách hàng không ngừng nghỉ. Nghe tiếng người lối xóm khen tặng cây mai nhà mình, mẹ Minh ngừng đan, bà mỉm cười nhìn khách nói với mấy người hàng xóm thân quen:

      -Chưa đến ngày Tết mà hoa Mai của nhà tôi đã nở rộ hết rồi chị à! Không biết đến đúng ngày Tết có còn được mớ hoa nào để cắt chưng trên bàn thờ không nữa?!

      Chị Tư, người hàng xóm thân quen tươi cười nói:

      -Sao chị không canh ngày để trẩy lá Hoa Mai nở đúng vào ba ngày Tết cho đẹp mắt!

      Mẹ Minh không vui, bà ôn tồn trả lời :

      -Mọi năm ông nhà tôi tính toán ngày tháng để trẩy lá, nên Mai trổ hoa đúng ngày Tết lắm. Nhưng năm nay ông nhà tôi bận về quê sửa chữa, tu bổ lại ngôi từ đường để đến Tết, gia đình chúng tôi kéo nhau về quê ăn Tết vài ba ngày với bà con họ hàng thân thích cho vui. Thằng Quang, anh của cháu Minh lãnh phần chăm lo cho cây Mai. Chắc cháu nó tính toán sai ngày, nên cháu nó trẩy lá sớm hơn mọi năm, thành ra hoa Mai nó nở sớm hơn mấy ngày, thật đáng tiếc!

      Chị Tư chăm chú nhìn kỹ cây Mai của nhà Minh, bỗng bà ta reo lên nói:

       -Á! tôi thấy còn nụ nhiều chưa nở lắm chị à… Chắc chắn sẽ có đợt hoa kế tiếp nở đúng vào ngày Tết. Đừng buồn nữa chị ơi! Chúc mừng chị ngày Tết sẽ có nhiều hoa Mai đua nở… Chúc chị thật may mắn. Thôi chào chị tôi đi đây!

        Sau mấy phút chuyện trò với chị Tư cuối xóm, mẹ của Minh thu xếp que đan và len sợi vào giỏ xách bước vào nhà. Người chuẩn bị lo bữa cơm trưa cho gia đình… Mẹ Minh đang lui cui làm bếp, bỗng bà nhìn thấy bóng dáng Minh thấp thoáng ở buồng trong. Bà lên tiếng hỏi con:

        -Hôm nay sao con đi học trễ thế? Bộ con đau hay sao vậy con!

         Tiếng nhỏ nhẹ của Minh từ buồng trong vọng ra:

        -Thưa mẹ, Ông thầy Đang dạy Anh văn bị cảm nên lớp con được nghỉ học hai giờ đầu, nên hôm nay con đi trễ vì 10 giờ con mới có lớp học Toán.

        Nói đến thầy Đang, Minh chợt nhớ ra màng hóa trang vào dịp Tết của toàn trường Đồng Khánh nhân mùa Xuân về. Thầy Đang là đạo diễn cho hoạt cảnh “ Xuân về trên quê hương “ Thầy thủ vai Chúa Xuân với bộ râu dài quá bụng và áo quần sặc sỡ. Tay thầy chống gậy dẫn đầu với tiếng pháo nổ vang rền…. Lần lượt theo sự sắp đặt của đạo diễn cho thích hợp với chủ đề… Một đoàn người gồng gánh gà, vịt kêu lên inh ỏi, nải chuối, buồn cau, rau cải đủ thứ như một phiên chợ trước Tết thật sự… Chị An lớp Đệ nhất B, trong lớp áo vải bạc màu của người nông phu đang dắt con heo ra chợ bán…

Rồi các bạn, người đóng vai anh nông phu quần ống cao ống thấp, kẻ vác cày, người vác cuốc, cầm cào… Các chị áo bà ba, quần thâm, quần đen… mỗi người một vai, nào là gồng gánh thóc gạo, mạ non, bánh trái v.v… Các cô tươi cười xúng xính trong chiếc áo dài sặc sỡ với dù, nón đủ cỡ… Rồi những chiếc áo tứ thân, màu nâu hay đủ màu sắc với khăn mỏ quạ hay nón quai thao, gò găng… bó sát những tấm thân tuyệt mỹ… Những trang phục của dân miền núi cũng góp mặt với áo đầm, quần tây, áo kiểu phương Tây không thua gì nhau… Ô kìa! Những chàng công tử với quần tây sơ mi thẳng nếp nối dài theo đoàn diễn hành quanh trường. Người thì đội nón phớp, kẻ thì bê rê, nón cối… Một đám rước kiệu vinh quy bái tổ có nhiều lính hầu, chiêng trống inh trời với kiệu anh đi trước võng nàng theo sau… Xa xa một đoàn đám cưới nhà quê với gánh xôi vò và con lợn béo dẫn đầu… Các em lớp sáu thì đóng vai những đứa trẻ cầm trong tay các món đồ chơi như trái cầu, quả banh, bộ thẻ, chùm dây thun, dây pháo…

Lớp của Minh thì đóng một trong những vai ông đồ, cụ lý, cậu ấm… với khăn đóng áo dài the hay gấm… tay che dù hay chống gậy với râu tóc xồm xoàm trông thật buồn cười… Màn hoạt cảnh cũng không thiếu bóng dáng những anh lính chiến oai hùng đủ các binh chủng Hải Lục Không quân. Đầy đủ thiên thần mũ đỏ, mũ nâu, mũ xanh… Với các cây súng và giàn pháo binh, xe tăng thêm nét kiêu hùng của các chị các anh trong vai các anh lính chiến xả thân cho quê hương, đất nước…

       Lần đầu tiên Trường Đồng Khánh tổ chức hoạt cảnh thật công phu, vĩ đại…. Các lớp riêng rẽ đóng góp vào, nhưng nó như một mắc xích liên kết với nhau vào hoạt cảnh được trình diễn quanh trường vào dịp trước Tết Mâu Thân… Kỷ niệm đẹp không bao giờ phai nhòa trong ký ức của Minh….

 …Thế rồi vào trưa 30 Tết, Mẹ Minh làm mâm cổ cúng thổ thần đất đai trong nhà. Sau khi thu dọn gọn gàng nhà cửa, cả nhà Minh đón xe đò về Mỹ Chánh ăn Tết và định chiều mồng 2 mới trở về nhà để đón bạn bè trong những ngày cuối Tết còn lại…

       … Nhưng hai ngày sao mà xa vời vợi trong cái tan chung của Tết Mậu thân ở xứ Huế… Bọn Cộng Sản đã lợi dụng ngưng chiến trong dịp Tết, dựa vào tiếng pháo đêm giao thừa để tấn công vào thành phố Huế. Họ đã mất tính người, xé bỏ hiệp định ngưng chiến trong ba ngày Tết. Họ ngang nhiên nã súng ào ạt vào các thành phố thân thương hiền hòa của miền Nam Việt Nam, chúng đã giết không biết bao nhiêu người dân vô tội. Trong đó có xứ Huế thân thương của chúng tôi! Chúng giết biết bao là trẻ thơ đang xúng xính trong chiếc áo mới còn thơm mùi vải, hay đang vui chơi khoe với bạn bè bao lì xì, bánh trái mới nhận được… Kìa những đứa trẻ chết tức tưởi miệng đang còn ngậm vú mẹ. Xác những bà mẹ loang lổ máu đào vì súng đạn không buông tha… Họ chết đi trong tư thế đang cúi xuống nựng con với nụ cười trên môi chưa kịp tắt… Đằng kia vài ba cụ già áo dài, khăn đóng gục xuống bàn bên chén trà còn bốc khói, hay bên những câu thơ đối chưa ráo mực. Rồi còn nữa… những đôi mắt trợn tròng như còn suy nghĩ một nước cờ không tìm ra đến mãi thiên thu…. Ngoài chuồng heo, xác một cụ già cháy sém trong tư thế đang  đổ cám cho con heo cùng chung số phận. Gà vịt thì nằm chết la liệt trong sân với nắm thóc còn trên tay của  một người con gái chưa rải ra kịp, chỉ vì trái pháo của định mệnh ngăn chận… Xa xa trên một con đường nhỏ đầy áp người vui xuân nằm chết la liệt. Đáng buồn nhất là một đôi trai gái chết hết sức tức tưởi. Trên khuôn mặt người con gái còn in nét e lệ vui tươi. … Người thanh niên nắm chặt phong thư tình chưa kịp trao cho người mình yêu thương tha thiết… Không biết khi xuống âm phủ chuyện tình của họ có tốt đẹp không nhỉ?…

     …Quê Minh đặt trong tình trạng báo động…   

 Không khí Tết tắt ngúm, khi Radio loan tin Huế bị Cộng sản chiếm đóng. Tin xấu được loan nhanh trong từng phút, từng giờ… Giờ này, Việt Cộng đang ào ạt từ Phú cam tràn xuống. Họ lại từ Cầu Đức bủa vây. Rồi thì ngoại, nội thành cùng tổng tấn công một lượt vì sự nhẹ dạ một số ít người  ăn cơm Quốc gia thờ ma Cộng sản… Từng toán đặc công bò lên thành bốn phía để đột nhập vào Thành nội. Họ từ mọi ngã như Cầu kho, Hồ Tịnh Tâm, Gia Hội, Vĩ Dạ, Kim Long tràn ra… Họ coi mạng người như cỏ rác miễn đạt được mục đích là treo cờ và chiếm đài phát thanh để nắm trọn tình thế. Ai chết mặt bây, thành phố nhà cửa trở thành bình địa cũng mặc. Người dân thành phố Huế ăn Tết bằng bom đạn, súng cối, dép râu với những khuôn mặt búng ra sữa nhưng lúc nào cũng đằng đằng sát khí. Với  chủ trương “ giết lầm còn hơn bỏ sót ”… Những kẻ chỉ điểm ra tay tư thù, tư oán bắt bớ giam cầm người dân, quân nhân, công chức không có chỗ chứa… Không khí nghi kỵ, lo sợ đè lên cuộc sống hiền hòa của người dân Huế vô tội…. Tính mạng con người chúng coi thật rẻ rúng. Chỉ một viên đạn là rồi đời một kẻ chân tu, nhà mô phạm hay kẻ hiền đức… Quyền sinh sát ở trong tay kẻ khát máu bạo tàn… Sau mấy ngày chiếm cứ thành phố Huế, một màn đấu tố thanh trừng xẩy ra… Đó là biển máu trong những ngày chào đón chúa Xuân Mậu Thân về. Hoang tàn đổ nát thật sự đến với thành phố cổ kính thân thương. Nhà cửa tan hoang, sụp đổ… Những hố bom như những cái giếng ngập máu người tanh tưởi. Mùi tử khí xông lên nồng nặc át đi cái không khí se lạnh hiền hòa của xứ Huế mộng mơ. May phước những ngôi nhà còn sừng sững đứng đó để thi gan cùng tuế nguyệt… Nhưng những dấu vết của bom đạn còn khắc ghi đậm nét với thời gian tủi nhục, mất mát, hờn căm với con tim rỉ máu của tất cả mọi người dân Huế hiền hòa dễ thương…

     ..Sau bao ngày chiến đấu gian khổ, Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa mới dành lại được chủ quyền trên xứ Huế mộng mơ. Qua Radio loan tin khu rừng kia là mồ chôn tập thể của một nhóm công chức trong chính quyền Quốc gia. Khu vườn nọ lại chôn xác các đảng phái chính trị… Đếm không sao cho hết những nấm mồ tập thể chôn dầy xác người dân Huế vô tội…

       … Minh nằm đây trong chiếc hầm đất ở ngoài vườn với những bản tin nóng hổi. Nàng đã khóc ròng khi biết tin sân trường Gia Hội là nấm mồ chôn tập thể của dân lành vô tội. Ngôi trường tiểu học thân thương mà Minh đã mài đũng quần trong lứa tuổi ngây thơ Tiểu Học. Ngôi trường còn in dấu vết của thời ngây thơ trong trắng… Cái tuổi chỉ biết đùa vui với bạn bè dưới những cây phượng to lớn. Rồi những màn nhảy dây, chơi ô làng, búng dây thun và trốn tìm sau những thân cây to lớn và những ngõ hốc kín đáo, nay đã nhuốm máu đào của người dân đã chết tức tưởi dưới họng súng của kẻ khát máu, bạo tàn… Nhà Minh ở đường Mạc Đỉnh Chi, đối diện với trường Tiểu học Gia Hội. Những ngày hè chói chang, oi bức, thiếu làn gió nhẹ, sân trường là nơi tụ tập của đám con nít tụi Minh. Với những cây phượng đầy hoa đỏ ối, cành lá sum sê là chỗ chơi thích hợp nhất cho nhóm của Minh. Thỉnh thoảng hoa phượng rơi rụng tung bay trước gió như đàn bướm lượn trông rất đẹp mắt… Ở nơi đó, bọn Minh hứng được không khí mát mẻ và nhặc những cánh phượng làm đồ hàng mua bán, nấu ăn… Có những lúc tụi Minh trải những tấm nilon ngủ gà, ngủ gật để nghe tiếng ve sầu rỉ rả bên tai. Hay chuyền tay đọc những chuyện cổ tích…

        …Một thời gian sau với bao chiến tích oai hùng của các anh lính chiên đã quét sạch Việt Cộng ra khỏi xứ Huế đẹp xinh. Thành phố đã được các anh lính chiến đem biết bao xương máu để bồi đắp và xây dựng lại trước bao đổ nát hoang tàn… Thành phố từng bước được hồi sinh trước bao khuôn mặt ngơ ngác như từ cõi chết trở về…Số phận người dân ở đây thật là nghiệt ngã. Tất cả đã được diễn tả trong bài hát “ Tiếng Sông Hương “…Mùa Đông thiếu áo, Hè thời thiếu ăn. Trời đày cơn lụt mỗi năm ”. Thế mà người cùng chung một dòng máu Lạc Hồng lại nỡ lòng bán rẻ lương tâm. Họ lại chạy theo chủ thuyết độc tài Cộng Sản, đang tâm dày xéo mảnh đất khô cằn, nhưng rất hiền hòa và là chỗ chôn nhau cắt rốn mà người dân ôm ấp, không nở dứt áo ra đi…

       Gia đình Minh từ quê trở về lại ngôi nhà trước trường Tiểu học Gia Hội. Thật là hú hồn cho toàn gia đình Minh tránh được bom đạn khốc liệt trong những ngày Tết Mậu Thân. Mạng sống toàn thể gia đình Minh được bảo toàn. Nhưng đứng trước những đổ nát vật chất của ngôi nhà Minh cần xây dựng lại, Minh đau xót làm sao! Minh đưa mắt nhìn xung quanh các nhà khác…Nàng thấy những vết đạn còn in sâu vào vách tường, chắc phải  một thời gian rất lâu mới phai nhạt đi được những chứng tích của đau thương…! Tầm mắt của Minh dừng lại bên kia đường…Ngôi trường Gia Hội hiện ra với  vẻ tiêu điều ảm đạm… Sân trường nhấp nhô những hố sâu chưa kịp sang bằng. Nước mắt Minh chảy dài trên má. Nàng tự hỏi:

     -Không biết những xác chôn tập thể có được cải tán chưa? Linh hồn họ có được siêu thoát không?

       Một cảm giác rờn rợn xâm chiếm tâm hồn Minh; Nàng tự nhủ thầm:

     -Từ nay về sau mình không dám đi đâu về khuya. Đêm tối học bài, mình không dám mở cửa sổ để nhìn phía bên kia đường. Chắc mình phải dọn vào phòng của  mẹ xin ngủ chung thôi…

        Minh đang đắm chìm trong suy tư kinh sợ… Bỗng giọng u buồn của mẹ Minh cất lên trong thổn thất:

        -Mẹ mới được tin hai bà bạn của mẹ đã bị lạc đạn của Cộng Sản chết hôm mồng một Tết rồi con à! Con còn nhớ Chị Tư, hôm trước Tết đã nói chuyện với mẹ về cây Mai trước nhà mình đó không con?

         Với nước mắt chảy xuống cho một người bạn chết vô lý, vì kẻ dã man, bạo tàn gây ra. Mẹ Minh giọng đứt quãng than thở:

        -Con người sống chết chỉ gang tấc… Mới ngày nào chị em còn vui vẽ chuyện trò, nay đã ra người thiên cổ. Đúng như câu kinh Phật “ Sắc sắc, không không…” Thế mà con người không chịu tu tỉnh, lo sửa mình, đừng gieo bao nghiệp chướng nặng nề. Cứ mãi đeo đuổi cái nghiệp ác, cái xấu.. Cứ mãi lời vào tiếng ra làm cho gia đình kẻ khác tan nát, đau khổ… Họ lại dùng bom đạn để đâm chém nhau… Rồi gian xảo lọc lừa vu vạ cho nhau… Đáng buồn thật!!!

Minh choàng tỉnh trong đau buồn tột cùng… Nàng đến ôm chầm mẹ với lời an ủi:

     -Thôi mẹ à! Mẹ đừng buồn mà có hại cho sức khỏe. Con người có số phận hết mẹ à! Trời kêu ai nấy dạ thôi!

     Cùng lúc ấy tiếng ba Minh cất lên:

     -Hai mẹ con bà trốn đi đâu mà không phụ một tay với tôi và anh Hai con Minh dọn dẹp nhà cửa đi nào!

  Anh Hai của Minh cũng lên tiếng phụ họa:

     -Minh vào đây phụ anh khiêng cái bàn lên để có lối đi. Nhà  cửa gì mà như một bãi chiến trường ngổn ngang đây này!

     Minh và mẹ nàng không ai bảo ai, cả hai cùng tiến sâu vào nhà bắt tay dọn dẹp… Tất cả cùng cố quên đi những quá khứ buồn đau …Họ hướng về phía trước để xây dựng cho tương lai, sau đổ nát hoang tàn…

   “ …Nhớ lại Tết Mậu Thân năm sáu tám,

   Cộng sản bày trò hưu chiến cho dân.

   Vui đón Xuân, chính phủ chẳng ngại ngần,

   Chúng lợi dụng xua quân vào đánh chiếm.

  Tổng tấn công, cả miền Nam đột biến,

   Khiến ngày vui thành chết chóc tang thương.

   Phố thị miền Nam thành bãi chiến trường,

  Thương biết mấy nhân dân thành phố Huế. ”

  Tội ác kia bút mực nào tả xuể,

  Thủ đoạn đê hèn Cộng Sản gây ra.

  Giết hại người dân, nát cửa, tan nhà,

  Nhân dịp Tết thật quả là trọng tội.

  Lũ ác kia hãy thật lòng sám hối,

  Để người dân còn tình nghĩa thứ tha.

  Để cùng chung xây dựng lại nước nhà,

  Thật Dân Chủ, Tự Do và Hạnh Phúc .

  Vì dù sao ta cũng cùng cốt nhục,

  Chẳng lẽ nào giết hết các bạn sao?

  Hãy cùng nhau sát cánh với đồng bào,

  Lo xây dựng Việt Nam ta hùng dũng.

NGUYỄN NINH THUẬN

Leave a Reply